Với diện tích vào khoảng 7 – 9 triệu km2, chiếm khoảng 4 – 6% bề mặt đất, đất ngập mặn (ĐNN) có vai trò quan trọng đối với sự phát triển và thịnh vượng của loài người. Việt Nam có khoảng 12 triệu ha ĐNN phân bố rộng khắp các vùng sinh thái, trong đó hai vùng là đồng bằng sông Cửu Long (ĐBSCL) và đồng bằng sông Hồng (ĐBSH) có diện tích ĐNN lớn nhất. Vùng ĐBSH bao gồm 11 tỉnh, trong đó có 5 tỉnh ven biển: Quảng Ninh, Hải Phòng, Thái Bình, Nam Định và Ninh Bình. Khu vực đất ngập nước vùng ven biển ĐBSH được đánh giá có mức ĐDSH cao thể hiện ở sự đa dạng các kiểu ĐNN, đặc biệt rừng ngập mặn, bãi triều và vùng nước cửa sông là các hệ sinh thái (HST) đặc thù, quan trọng của địa phương và quốc gia; thành phần loài sinh vật đa dạng bao gồm cả các nhóm nước ngọt, nước lợ và biển. Trong đó, nhiều loài có tên trong sách đỏ cần ưu tiên bảo vệ, nhiều loài có giá trị khoa học và kinh tế. ĐNN có nhiều giá trị về kinh tế – văn hóa – xã hội, là nguồn lực quan trọng đối với sự phát triển kinh tế xã hội (KT-XH). Tuy nhiên, các hoạt động phát triển KT-XH đã và đang gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến việc quản lý, sử dụng, bảo tồn ĐNN. Trong bối cảnh hiện nay, ĐNN vùng ven biển ĐBSH đang chịu sức ép rất lớn bởi quá trình công nghiệp hóa, đô thị hoá và những tác động của BĐKH.